THU
(Họa bài Sắc Thu của Đào Thị Nghi Dung)
Dịu dàng Thu ghé đất sơn trang,
Sơn nữ Thu tơ dệt mộng vàng;
Mắt biếc Thu ba hồn ngơ ngác,
Môi hồng Thu bảy vía mang mang.
Bâng khuâng Thu mộng trời man mác,
Lưu luyến Thu mơ đất rộn ràng.
Sơn nữ Thu về bao thương nhớ,
Núi rừng Thu lại tiếng ca vang.
VỌNG NGUYỆT
(Họa bài Hỏi trăng của Đào Thị Nghi Dung)
Cung Quế ngàn xưa lạnh đến giờ,
Bao hồn thi sĩ vấn vương thơ.
Hằng Nga thao thức trong cơn mộng,
Hậu Nghệ bàng hoàng giữa giấc mơ.
Ngơ ngác chày tiên in dấu cũ,
Bơ vơ cối ngọc vết chưa mờ.
Sao đành kẻ khuyết người tròn thế,
Nguyệt lão hay là đã hết tơ?
HOA TRINH NỮ
(Họa bài Hoa trinh nữ của Đào Thị Nghi Dung)
Dịu dàng, e lệ tím xinh xinh,
Trinh nữ loài hoa dại hữu tình;
Khép cánh thẹn thùng khi chạm đến,
Mở lòng e ấp lúc mần thinh.
Bâng khuâng mắt lá xanh như mộng,
Xao xuyến đài hoa tím hết mình.
Gai góc trời ban như áo giáp,
Một đời nguyện giữ tấm lòng trinh.
THƠ
(Họa bài Thơ của Nguyễn Sỹ Đào)
Thơ làm thương nhớ đến nôn nao,
Thơ khiến lòng ta bỗng nghẹn ngào.
Thơ lọc tâm hồn ta thanh khiết,
Thơ khơi mạch sống bạn tuôn trào.
Thơ mang theo gió niềm thương nhớ,
Thơ gửi vào mây nỗi khát khao.
Thơ hóa thiên thần mang ánh sáng,
Thơ mời Ta - Bạn vút lên cao.