Thi phẩm " Hương chiều" tập 8. của Chi hội Mỹ Đức - Ứng Hòa
Ngày 24 - 12 – 2011 Chiếu thơ tổ chức ra mắt tập Hương chiều 8, là tập thơ thứ 13 tới độc giả. Hương chiều tập 8 chất lượng khá đồng đều. Các cây bút lão thành vẫn giữ nguyên phong độ, là cây đa cây đề. Các cây bút trẻ cũng rất triển vọng. Điều đặc biệt nhất là thi phẩm có tới 13 tác giả nữ, chiếm 1/4 . Có mấy cây bút nữ lần đầu tiên có thơ in mà đã chiếm được cảm tình của người đọc: Thơ trữ tình, mượt mà, sâu sắc mà vẫn đảm bảo đúng luật thơ Đường.
Xin trân trọng giới thiệu Thi phẩm cùng bạn đọc . Sau đây xin trich dẫn một chùm thơ trong thi phẩm “ Hương Chiều”- 8 :
Tình quê
Rộn rã trong tôi khúc nhạc lòng
Quê hương lắng đọng một dòng sông
Nơi xưa đất tổ tình sâu nặng
Chốn cũ quê cha nghĩa mặn nồng
Mỗi độ thu về bao tiếc nhớ
Mỗi mùa xuân đến mấy chờ mong
Chuông chùa vang vọng từ nơi ấy
Lòng bỗng nhen lên đốm lửa hồng
Nguyễn Hoàng Mai
Bến ga
Không muốn lòng mình hóa bến ga
Nghe còi tàu rúc…! Cảnh chia xa
Mịt mờ phương ấy, ai trăn trở
Lạnh lẽo chốn này, kẻ nhạt nhòa…
Thương nỗi! Tàu mong hay lỡ chuyến
Buồn thay! Ga đợi lắm phong ba
Tàu ơi! Đừng chở câu hò hẹn
Cho thuận chuyến vào, nhẹ chuyến ra
Hoàng Hào
Đấm bị bông
(Họa bài “Thơ là vậy” của Hoàng Hào)
Phải kiếp trời sinh kém nịnh đời
Cầm lòng cực “cố đấm ăn xôi”
“Vai u”, “đáy giếng” đành ồm oạp
“Túi rách”, “neo cùn” chịu lỏng lơi
Đá ném ao bèo – hoài phí đá!
Người băm mặt nước – uổng công người
Vun tro gậy đập e thêm bụi
Tay đấm bị bông thật tức cười!
Lý Thế Bằng
Nỗi chiều
(Họa bài “Nắng ban chiều” của cụ Minh Khôi)
Ai nhuộm hoàng hôn tím sắc chiều
Đường về chiếc bóng đổ liêu xiêu
Đìu hiu xóm vắng làn sương phủ
Khắc khoải trời xa tiếng vạc kêu
Dạy học nghiệp xưa lòng vẫn nhớ
Làm thơ duyên cũ dạ còn yêu
Tàn thu chiếc lá chao nghiêng gió
Rơi xuống ngẩn ngơ chạm nỗi chiều!
Đặng Thị Điểm
Duyên muộn
Một thời bươn trải kiếm cơm, danh
Thơ - chút tình duyên muộn để dành
Vẫn ấm nồng nàn tia nắng quái
Vẫn yêu cháy bỏng hạt mưa lành
Đếm tình đời, đổi trao vay trả
Đong dại khôn, hay dở bại thành
Nhớ tuổi trai, chim bằng vượt sóng
Quên mình đầu bạc, viết thơ xanh.
Đỗ Thị Hòa
Tới cửa thiền
Tíu tít hội thơ tới cửa thiền
Xuôi dòng suối Yến mái chèo nghiêng
Ngân nga xướng họa lời thơ đẹp
Trầm bổng giao hòa khúc hát duyên
Chuông vọng non xa mời lữ khách
Cá bơi bóng nước gọi chim chuyền
Về chùa lễ Phật tâm trong sáng
Thức dậy hồn thơ tựa phép tiên.
Hà Vọng